Con người sẵn sàng vì lợi ích của mình, vì sự hưởng thụ mà sẵn sàng đạp lên tập thể, gạt bỏ một ai đó để trút bớt gánh nặng cho bản thân. Khi bạn có cái để cho, người ta sẽ tốt với bạn. Khi bạn cần, người ta sẽ bỏ đi.
Ai cũng muốn tìm một nơi tốt đẹp hơn để sinh tồn. Giống như một con ong hút mật, hút hết hoa này nó sẽ sang một hoa khác.
Không có cái gì tốt đẹp như bề ngoài cả, cũng không có gì mãi mãi như người ta thường đồn. Nói chung tớ thua rồi ~~ Thật là chán =.=
Cũng không có gì tồn tại bằng tình nghĩa cả. =.=
Thật là chán ~~
------
CHOIKANG CHANGMIN
'_______'
*vỗ tay*
căn bản là hắn ta không coi các hyung ra gì mà XD hắn ta thích được gọi là hyung nim ế XD
rứa mà trong DB không ai được gọi là good man à =...= thiệt lo cho tương lai trái đất quá =.=
http://i203.photobucket.com/albums/aa110/jaekyung/182.jpg
-----
'__' Hầu hết bạn bè nhận xét tớ ít khi biểu hiện cảm xúc '_' Nó không phải là cái gì đáng tự hào như một vài người tự cho mình như thế :D Đơn cử, một lần, tớ nhớ là năm lớp 11 :) nhóm bạn của tớ tổ chức sinh nhật bí mật cho tớ :) giống phim nhỉ nhưng nó là thiệt ^^ tớ không hề biết gì sất cho đến khi nhìn thấy cái bánh kem to con bạn mang vào ^^ lúc đó rất vui ấy '_' nhưng không biết làm thế nào để chúng nó hiểu là tớ đang vui
Một ngày kia ngoại tớ bảo, không thể để người khác biết mình ghét họ '_' càng chơi thân với họ càng dễ nắm được nhược điểm để đánh bại họ :) tớ không thể chơi thân với người tớ ghét =.= nhưng ít ra tớ làm được vế đầu :) Tớ thích biểu hiện cho họ biết rằng tớ ghét, nhưng lại không có cách gì phản kháng
Có một loại người mà gặp ở đâu cũng làm tớ nổi điên ="= kiểu như chim cú đi đến đâu cũng bị ghét vì kêu gớm ấy =.= Mặc dù mình với nó là người dưng '__' nhưng mà cứ gặp là ghét =.= không hiểu trong cái xã hội này người như vậy có thể thăng tiến được không =.= nó có tài =.= giỏi và được nhiều người mến mộ vì cái tài ấy '_' một cô gái 16 như nó cho dù có sống ở đâu trên cái quả đất này cũng chẳng thể cho mình cái quyền tự đề cao mình đến vậy '_' những gì nó làm được thiên hạ muôn người giỏi hơn =.= huống chi đến bây giờ những thứ nó làm ra không có gì nổi bật =.=
------
Vẫn chưa hiểu là mình đang làm cái này cho ai =.=' mà nói đúng hơn là làm để mần chi =.= cho những người mình không thích hoặc vô cùng ghét :| mình đâu có vĩ đại thế '_' mình đủ thực dụng để biết là chẳng có lợi gì cho mình
càng không là gì đối với những người mình thích =.= nếu thế thì việc quái gì phải làm nhỉ =.='' cảm thấy người ta đang lợi dụng cơ hội này để bứt lên đứng đầu thiên hạ đây mà :| nếu có thể yên phận được thì tốt quá rồi =.=
Ước mơ 1: gia đình và bạn bè khỏe mạnh
Ước mơ 2: kiếm được tiền
Ước mơ 3: có quá trời tiền ![]()
...
...
...
...
Ước mơ thứ n: không phải trông thấy những thứ mình không thích :| hoặc ít ra không dính đến chúng =.=
Người đáng ghét nhất: vô nhân tính + không coi ai ra gì =.= hoặc có thể hiểu là tự tin quá đáng dẫn đến không thể cúi đầu nhìn xuống được =.='
-----
Thật ra sống chung với màu sắc thì thấy cuộc sống nó cũng đủ màu thế thôi. Không thể bảo rằng cuộc sống chỉ toàn màu tối hoặc chỉ toàn màu sáng. Quan trọng là sắp xếp như thế nào để nó trở thành một bức tranh tối có giá trị. Tớ học được nhiều thứ từ nghề, tuy trước giờ chưa chính thức làm việc lần nào ~~ nhưng cũng xem như có 1 tí kinh nghiệm "đau thương xương máu". Đôi lúc nhìn thấy một tác phẩm hoàn toàn sai về mọi thứ, nhưng nếu người khác bảo đẹp thì mình cũng không dám bảo nó xấu ~~ thì nghệ thuật không có quy tắc mà ~~ cái chính là phải xem người nghệ sĩ đó "bay bổng" đến đâu '_' (ờ nhưng mà dù sao cũng có nhiều quy tắc không bỏ qua được ^^) càng tiếp xúc nhiều càng thấy nó mênh mông, cũng không có ngôi vị. Hôm nay mình thấy cái này đẹp, ngày mai lại thấy cái đẹp hơn. Bản chất nó là thế, luôn luôn chuyển động không ngừng được. Nó cuốn mình theo một cách tự nhiên, thậm chí có lúc mình cũng không nhận ra mình cũng đang hối hả theo ~~
Dù sao tớ cũng thích một cuộc sống yên bình hơn là cạnh tranh. Mặc dù trong xã hội này nghe hơi nhu nhược, nhưng tớ có thể an toàn '_'
-----
~~ khó chịu thiệt ~~ chưa bao giờ khó chịu thế này ~~ cảm giác lúc nào cũng bị soi mói. Không biết bao giờ mới quen được. Muốn nổi khùng lên cho người ta biết là mình đang bực bội nữa đấy. Giờ mới biết mình phí công quá. Tự nhiên bị cột lại ~~ đã nói không thích mà có ai hiểu là mình không thích không cơ chứ? Tất cả đều bảo "thôi cứ thế" ~~ vầy sợ người ta buồn còn mình thì sao ~~ có lỗi phải gì đâu ~~
-----
Lâu rồi mới có cảm giác rõ ràng như thế. Mình nên tự tôn một chút =.= Tổn thương là một từ nghe thật kì cục. Mình không tổn thương, chỉ khó chịu. Chắc là quá dễ dãi nên quên mất cảm giác của bản thân.
Tớ đang làm tổn thương một người. Biết chắc rằng mình đang làm người đó buồn, nhưng không thể ngăn mình được. Có lẽ bây giờ mới biết mình tàn nhẫn, nhưng tàn nhẫn đó không xuất phát từ những gì trong quá khứ. Nó đến bằng thất vọng và khó chịu.
Người đó đối với mình rất quan trọng, nhưng đang làm xáo trộn cuộc sống của mình và những người xung quanh. Không phải tự nhiên mình muốn làm tổn thương người khác. Đó là cách mình tự vệ, vì mình vốn không thể phản kháng. Chỉ tự vệ cũng có thể khiến người ta đau lòng, mình rất đáng sợ.
Điều mình cần không phải là bù đắp. Không còn kịp cho những yêu thương muộn màng đó đâu. Mình cần cái thế giới yên tĩnh mà trước giờ mình đã quen sống trong đó.
Bị tổn thương và làm người khác tổn thương. Mình lại bị cuốn vào những thứ ấy.
-----
~~ Đừng xúc phạm cô ấy. Cho dù nhiều người không ưa hay gì đó đại loại thế thì tớ vẫn thích cô ấy ~~ Cô ấy đã cùng tớ đi một quãng đường dài như thế ~~ bao nhiêu là việc, các cậu cứ luôn kêu ca ~~ còn cô ấy chỉ làm thôi đấy ~~ sao cứ xúc phạm người ta thế nhỉ ~~ người ta nhỏ tuổi hơn các cậu thật, nhưng mà chín chắn hơn các cậu nhiều ~~
-----
Hoà nhập chứ không hoà tan
tớ nghe ai nói vậy :D mà ko nhớ ai nói ~~
Còn một câu nữa cũng hay này ^^ "Nhập gia tuỳ tục"
Đẳng cấp là gì mà thương hiệu là gì :) Giống như một bậc thang :) Đẳng cấp là khi ta đường hoàng bước lên những bậc thang đó, bước vững vàng, không vội vã cũng không chênh vênh. Bậc thang thường gắn kết với nhau và có vị trí nhất định của nó. Bạn có thể đứng trên một bậc cao hơn, nhưng nếu bạn quên đi bậc dưới, đến một lúc nào đó nó sẽ tách rời ra và bạn có thể nhận thấy mình không còn chỗ đứng.
Học hỏi là điều tốt, còn tuỳ trường hợp ^^
Có thể mình là kẻ ngu ngốc không biết thưởng thức :)
Thật ra nếu đã quyết định rằng viết để thoả mãn mình thì không có tư cách để nói đến đẳng cấp hay thương hiệu :)
Mấy cái này là từ 360 ngày xưa, tại thấy thinh thích nên giữ lại '_' nhìn thấy giống tự kỉ ghê heng '_' dù sao cũng vật vã nên để mất đi cũng uổng, nhìn lợi thấy mình trẻ con gớm =))
No comments:
Post a Comment